Yoga:
Alpha và Omega (Tập 8)
Bài
nói về Kinh Yoga của Patanjali
Chương
6. Không thể dồn người điên vào chân tường
Câu
hỏi 1
Osho
ơi, thầy cực kì siêu và làm nguôi giận tới mức thỉnh thoảng tôi tự hỏi, thầy có
bao giờ bị dồn vào chân tường không?
Để ở
chân tường, người ta cần logic ngay chỗ đầu tiên. Tôi không logic, bạn không thể
dồn tôi vào chân tường được. Tôi phi logic tới mức không thể nào dồn tôi vào
chân tường được. Nhớ điều này, nếu bạn bám lấy trí tuệ bạn có thể bị dồn vào
chân tường bất kì lúc nào bởi vì bạn có cái gì đó để níu bám. Một khi nó được
chứng minh là sai, phi logic, bạn sẽ bị dồn vào chân tường. Nếu bạn không thể
chứng minh được định kiến của bạn một cách logic, bạn sẽ bị dồn vào chân tường.
Nhưng tôi tuyệt đối phi logic - tôi không có định kiến nào để chứng minh, tôi
không có gì để chứng minh. Làm sao bạn có thể dồn tôi vào chân tường được? Để
tôi kể cho bạn một giai thoại:
Một người
tuyên bố mình là Thượng đế. Anh ta bị bắt đưa tới Caliph, ông này nói,
"Năm ngoái ai đó đã tuyên bố là nhà tiên tri - người đó đã bị xử tử. Ông
có biết điều đó không?"
"Đáp
ứng hắn thế là đúng rồi," người này trả lời. "Ta có phái hắn đi
đâu."
Bây giờ
bạn không thể đẩy người như thế vào chân tường được. Điều đó là không thể được
bởi vì cách tiếp cận phi logic là cách tiếp cận mở. Thực ra không có chân tường
bởi vì không có chỗ - không có tường bao quanh nó. Nó là bầu trời mở; người ta
có thể đi bất kì đâu. Bạn có thể bị dồn vào chân tường nếu bạn sống trong
phòng, có tường, và có chân tường. Nếu bạn sống dưới bầu trời, làm sao bạn có
thể bị dồn vào chân tường? Không có chân tường chút nào.
Và đó
là lí do tại sao tôi dạy bạn: tại sao bám vào định kiến? Nếu bạn là người Hindu
hay người Mô ha mét giáo hay người Ki tô giáo bạn có thể bị dồn vào chân tường.
Nhưng nếu bạn không là ai cả - chân tường đã biến mất - không có khả năng nào dồn
bạn vào bất kì chỗ nào. Thế thì toàn thể bầu trời là của bạn. Và khoảnh khắc bạn
hiểu cái đẹp và tự do của toàn thể bầu trời, bạn sẽ bỏ mọi định kiến, mọi ý thức
hệ.
Tôi
không có ý thức hệ nào, không có cái gì để chứng minh. Tôi ở đây chỉ để cho bạn
thoáng nhìn về tôi.
Và tôi
rất phi logic ở đây. Thực ra, tôi phải ra đi trước đây. Anurag đã hỏi,
"Sao sáng qua thầy đột nhiên dừng lại và để tay lên đầu? Tại sao?" Thỉnh
thoảng chuyện xảy ra: tôi mất tiếp xúc với thân thể tôi. Tôi phải đã đi, thực sự.
Tôi phi logic ở đây - cố gắng bằng cách nào đó đặt trọng lượng nào đó lên tôi để
cho tôi có thể giúp bạn lâu hơn chút ít. Bạn có thể không nhận biết, nhưng điều
đó đã xảy ra nhiều lần trước đây. Tâm trí là cái máy: tôi đang dùng nó, thỉnh
thoảng tôi mất tiếp xúc. Thân thể là cái máy: tôi đang dùng nó, thỉnh thoảng
tôi mất tiếp xúc.
Thỉnh
thoảng tôi bắt đầu đi vào trong vực thẳm nhanh tới mức tôi phải dừng lại một
khoảnh khắc.
Không
chỉ có việc tôi phi logic, tôi phi logic ở đây.
Và những
người muốn biện luận với tôi sẽ lúng túng. Họ không thể đánh bại tôi được bởi
vì tôi không định thuyết phục họ và tôi không định chứng minh cái gì. Tôi không
quan tâm tới việc cải đạo bạn; tôi chỉ quan tâm bởi vì có cái gì đó mà tôi có
và tôi sẽ trao nó cho bạn. Nếu bạn sẵn sàng, cởi mở, có quan hệ với tôi, bạn có
thể nhận nó. Bằng không về sau bạn sẽ hối hận lắm. Chuyện xảy ra:
Một người
say loạng choạng vào một quán rượu đông đúc, xô đẩy các khách hàng và tiến tới
quầy. Thấy một người đàn ông và đàn bà trên đường, anh ta thô lỗ xô người đàn
bà sang bên, huých đẩy theo đường của mình cho tới quầy và ợ to. Người đàn ông
mà anh ta vừa mới đẩy qua quay sang anh ta một cách giận dữ.
"Làm
sao anh dám xô đẩy như thế và ợ ngay trước mặt vợ tôi!" anh ta nói một
cách căm phẫn. Người say nhìn một cách xin lỗi. "Tôi rất tiếc là ợ trước
quí bà yêu dấu của ông," anh ta nói. "Tôi đã không nhận ra đó là chị ấy
quay lại."
Tôi giống
người say đó. Bạn không thể dồn tôi vào chân tường được.
Đó là
điều tôi đang làm với câu hỏi của bạn. Câu trả lời nào tôi cho là không quan trọng
- cố gắng thấy rằng tôi đang phá huỷ câu hỏi của bạn. Câu trả lời của tôi không
phải là câu trả lời mà là chiến lược để phá huỷ câu hỏi của bạn. Có những người
trả lời câu hỏi của bạn, họ cho bạn ý tưởng nào đó, họ rót vào bạn những ý thức
hệ nào đó, những lí thuyết, học thuyết, thờ cúng - tôi không trả lời câu hỏi của
bạn theo cách đó. Nếu bạn quan sát, nếu bạn nhận biết, bạn sẽ có khả năng thấy
rằng tôi cố phá huỷ câu hỏi của bạn. Không phải là bạn nhận được câu trả lời
đâu, nhưng bạn làm mất câu hỏi.
Nếu một
ngày nào đó bạn trở nên vô câu hỏi, điều đó sẽ là điểm của nhận ra. Không phải
là bạn sẽ có bất kì câu trả lời nào đâu: bạn sẽ không có câu hỏi nào cả, có vậy
thôi. Bạn có thể gọi nó là câu trả lời, khi không có câu hỏi.
Vị phật
không phải là người có mọi câu trả lời; vị phật là người không có câu hỏi. Việc
hỏi đã biến mất - việc hỏi đã trở thành ngớ ngẩn, không liên quan. Ông ấy đơn
giản ở đó không có câu hỏi nào. Đó là điều tôi ngụ ý khi tôi nói ông ấy là vô
trí. Tâm trí bao giờ cũng hỏi, tâm trí là việc hỏi. Như lá tới từ cây, câu hỏi
tới từ tâm trí. Lá cũ rụng, lá mới tới; câu hỏi cũ biến mất, câu hỏi mới tới.
Tôi muốn nhổ tận rễ toàn thể cây này.
Nếu tôi
cho bạn bất kì câu trả lời nào, thế thì nhiều câu hỏi nữa sẽ nảy sinh ra từ nó.
Tâm trí bạn sẽ chuyển câu trả lời đó thành nhiều câu hỏi.
Tôi tuyệt
đối ngớ ngẩn. Tôi không phải là triết gia - có thể là nhà thơ điên, người say.
Bạn có thể yêu tôi, bạn có thể không theo tôi. Bạn có thể tin cậy tôi, bạn
không thể bắt chước tôi. Qua tình yêu và tin cậy của bạn cái gì đó cực kì có
giá trị sẽ được truyền cho bạn. Nó chẳng liên quan gì tới điều tôi nói; nó có
cái gì đó liên quan tới điều tôi là. Nó là việc truyền trao bên ngoài kinh
sách.
Cho nên
trong đời mình tôi chưa bao giờ bị dồn tới chân tường. Điều đó là không thể được
- bạn không thể dồn người điên vào chân tường được.
Câu
hỏi 2
Xin
thầy giải thích tầm quan trọng tương đối của trí tuệ, trực giác và pratibha
trong cảnh quan đúng của chúng. Xin thầy đặc biệt giải thích tại sao và làm thế
nào cuộc sống nên hướng theo pratibha và làm sao chỉ một xu hướng như vậy là
thích hợp cho cuộc sống và tiến hoá của cuộc sống ở chỗ cao nhất và tốt nhất của
nó.
Trí tuệ
là việc vận hành thấp nhất của bản thể bạn, nhưng bởi vì nó là thấp nhất, nó là
hiệu quả nhất. Bởi vì nó là thấp nhất, nó là được phát triển nhất. Bởi vì nó là
thấp nhất, nó có thể được giáo dục, tạo kỉ luật. Bởi vì nó là thấp nhất, mọi đại
học, cao đẳng, trường học tồn tại cho nó. Và mọi người đều có nó ít hay nhiều.
Nó là cực
kì hữu dụng ở thế giới bên ngoài. Không có trí tuệ sẽ khó cho bạn có tiện dụng
nào. Đó là lí do tại sao Lão Tử nói với đệ tử của ông ấy, "Trở thành vô dụng
đi." Chừng nào bạn còn chưa sẵn sàng trở thành vô dụng bạn sẽ không sẵn
sàng bỏ trí tuệ lại đằng sau, bởi vì trí tuệ cho bạn sự tiện dụng. Bạn trở
thành bác sĩ - bạn trở thành hữu dụng cho xã hội. Bạn trở thành kĩ sư, bạn trở
thành giáo sư - thế này thế nọ. Chính qua trí tuệ mà bạn trở thành ai đó và xã
hội có thể dùng bạn - và xã hội có thể dùng bạn như một phương tiện. Bạn càng
đáp ứng sự tiện dụng, xã hội càng đánh giá bạn cao hơn; do đó mới có đẳng cấp -
người brahmin, kshatriya chiến binh, người Vaishya, tiện dân.
Cao nhất
là học giả, người thuần khiết trí tuệ - người brahmin. Thấp hơn người đó là chiến
binh, bởi vì người đó phải bảo vệ đất nước. Thấp hơn người đó là doanh nhân, bởi
vì người đó là toàn thể hệ tuần hoàn máu của xã hội - người đó là kinh tế, cái
bụng. Và thấp nhất là sudra, tiện dân, người vô sản, bởi vì công việc của người
đó là thủ công, đầy tớ, và không có mấy trí tuệ được cần. Tiện dân cần sự phát
triển trí tuệ ít nhất và brahmin cần sự phát triển trí tuệ cao nhất, nhưng toàn
thể phân chia này là vì trí tuệ.
Trí tuệ
có tiện dụng của nó, nhưng bạn là lớn hơn trí tuệ, bao la hơn trí tuệ. Nếu bạn
trở nên bị đồng nhất với trí tuệ quá nhiều, bạn sẽ trở thành bác sĩ hay kĩ sư
hay giáo sư, doanh nhân, chiến binh, nhưng bạn sẽ mất bản thể bạn. Bạn sẽ không
là bản thân bạn. Bạn có thể trở nên bị đồng nhất với chức năng của bạn nhiều tới
mức bạn có thể quên mất bản thể bạn. Bạn có thể quên rằng bạn là người. Bạn có
thể trở thành kĩ sư hay chánh án hay chính khách nhiều tới mức bạn có thể quên
rằng bạn là người. Bạn đang đánh mất nhiều; thế thì bạn chỉ là cái máy. Xã hội
sẽ dùng bạn - trong khi bạn có thể được dùng - thế rồi bạn sẽ về hưu khỏi xã hội.
Thế thì xã hội chờ đợi bạn - khi bạn sắp chết.
Người về
hưu chết sớm hơn là họ sẽ chết nếu họ không về hưu; họ sớm trở nên già. Cuộc sống
của họ trở nên ít hơn gần mười năm. Điều gì xảy ra? Họ trở nên vô dụng. Họ có
thể cảm thấy rằng mọi nơi bất kì chỗ nào họ đi, nhiều nhất, họ được dung thứ; họ
không được cần tới. Và có nhu cầu lớn trong con người để được cần tới - nhu cầu
lớn nhất là được cần tới. Một khi bạn cảm thấy bạn là thừa, một khi bạn cảm thấy
bạn có thể bị phế bỏ trong thùng rác, một khi bạn cảm thấy rằng bạn không vận
hành như một tiện ích trong xã hội; bạn bắt đầu chết. Việc về hưu trở thành
ngày chết nữa - bạn bắt đầu chết nhanh. Bản thân bạn biết rằng bạn sẽ là gánh nặng
bây giờ. Mọi người sẽ dung thứ bạn, mọi người thậm chí có thể thông cảm với bạn,
nhưng không ai sẽ coi bạn là nghiêm chỉnh, không ai sẽ yêu bạn và kính trọng bạn.
Bạn bị thải rồi.
Nếu bạn
bị đồng nhất với trí tuệ quá nhiều, bạn đang trở thành một vật - như cái máy.
Chiếc xe tốt đấy, nhưng khi sự tiện dụng của nó bị chấm dứt, nó bị tống vào đống
rác. Thế thì bạn sẽ bị dùng và bị vứt đi, và cốt lõi bên trong nhất của bạn sẽ
vẫn còn không được đáp ứng bởi vì bạn không được ngụ ý chỉ là để được dùng. Bạn
được ngụ ý nở hoa như một sinh linh; đó là định mệnh của bạn.
Cao hơn
trí tuệ là trực giác. Trực giác cho một chút ít lãng mạn cho cuộc sống của bạn,
chút ít thơ ca. Nó cho bạn vài thoáng nhìn về tính không tiện dụng, về việc bạn
là con người chứ không là đồ vật. Khi ai đó yêu bạn, tình yêu đó đánh vào trực
giác của bạn, trung tâm mặt trăng của bạn. Khi ai đó nhìn bạn với đôi mắt quyến
rũ, có sức hút, điều đó làm vui vẻ năng lượng mặt trăng bên trong bạn. Khi ai
đó nói rằng bạn đẹp, con người bạn cảm thấy được tôn cao. Khi ai đó nói bạn là
hữu dụng, bạn cảm thấy bị tổn thương. Hữu dụng sao? Điều đó dường như không phải
là ca ngợi. Bởi vì nếu bạn hữu dụng thế thì bạn là thay thế được. Thế thì bạn
có thể bị vứt đi, ai đó khác có thể thay thế bạn. Nhưng nếu bạn đẹp thế thì bạn
là không thay thế được, thế thì bạn là duy nhất. Thế thì khi bạn sẽ mất đi khỏi
thế giới này, cái gì đó bao giờ cũng sẽ vẫn còn trống rỗng, cái gì đó bao giờ
cũng sẽ thiếu.
Đó là
lí do tại sao bạn khao khát tình yêu. Tình yêu là thức ăn cho trực giác. Nếu bạn
không yêu, trực giác của bạn sẽ không phát triển. Cách duy nhất để phát triển
trực giác là trút tình yêu lên bạn. Cho nên nếu mẹ yêu con, đứa con trở nên trực
giác. Nếu mẹ không yêu con, con trở thành trí tuệ. Nếu con sống trong bầu không
khí yêu thương và chăm sóc và từ bi - nếu con được chấp nhận với cái ta riêng của
nó, không với bất kì tiện dụng nào mà nó có thể đáp ứng - thế thì nó trưởng
thành vô cùng bên trong và năng lượng của nó bắt đầu chuyển qua trung tâm mặt
trăng.
Trung
tâm mặt trăng là gần như không vận hành bởi vì bạn đã không được yêu.
Quan
sát. Nếu bạn nói với người đàn bà, "Anh yêu em vì em có mắt đẹp," cô ấy
sẽ không hạnh phúc, bởi vì ngày mai cô ấy có thể mất mắt. Mắt chỉ là ngẫu
nhiên. Hay bệnh nào đó có thể xảy ra và cô ấy có thể trở nên mù, hay mắt có thể
không còn đẹp. Khi bạn nói, "Anh yêu em vì em có khuôn mặt đẹp," người
đàn bà không hạnh phúc, bởi vì mặt sẽ không còn đẹp mãi được. Tuổi già đang tới
mọi ngày, mọi khoảnh khắc. Nhưng nếu bạn nói, "Anh yêu em," thế thì
cô ấy cảm thấy hạnh phúc bởi vì "em" này là cái gì đó thường hằng,
không ngẫu nhiên, không cái gì có thể xảy ra cho nó. Khi bạn nói với người đàn
bà, "Anh yêu bởi vì..." thế thì cô ấy không bao giờ cảm thấy hạnh
phúc, bởi vì cái "bởi vì" đem trí tuệ vào. Bạn đơn giản nói, bạn nhún
vai và bạn nói, "Anh chẳng biết tại sao, nhưng anh yêu em." Trung tâm
trăng bắt đầu vận hành - người đàn bà nở hoa.
Quan
sát người đàn bà khi không ai yêu cô ấy và quan sát cô ấy khoảnh khắc tiếp khi
ai đó đã nói với cô ấy, "Anh yêu em." Khác biệt vô cùng, về duyên
dáng, về phẩm giá. Thay đổi vô cùng - toàn thể khuôn mặt cô ấy trở nên rạng ngời
với cái gì đó mới, sôi nổi nhiệt tình tới với cô ấy. Cái gì đã xảy ra? Trung
tâm mặt trăng đã toả ra năng lượng của nó.
Bạn phải
đã nghe tới cái tên của một danh hoạ Hà Lan nổi tiếng Vincent van Gogh. Ông ấy
xấu, rất xấu, và không người đàn bà nào đã bao giờ xoay xở mà nói với ông ấy,
"Em yêu anh." Tất nhiên, ông ấy vẫn còn chậm phát triển - trung tâm mặt
trăng chưa bao giờ vận hành. Ông ấy trông gớm ghiếc. Mọi người nhìn ông ấy rồi
trốn biệt. Ông ấy thường làm việc trong cửa hàng của người bán đồ nghệ thuật,
và người này, người chủ, đã quan sát ông ấy hết ngày nọ tới ngày kia. Ông ấy
trông đờ đẫn thế, dường như nhiều bụi đã tụ lại trên bản thể ông ấy, và ông ấy
sẽ không quan tâm tới cái gì. Khách hàng tới, ông ấy sẽ trưng bầy tranh, nhưng
ông ấy sẽ không quan tâm gì. Liên tục bị nặng gánh, không quan tâm tới cái gì,
dửng dưng. Ông ấy sẽ bước đi như kẻ dở sống dở chết - phải bước, cho nên ông ấy
sẽ bước, nhưng không thú vị gì, không sống, không mãnh liệt, không đam mê.
Một hôm
đột nhiên người chủ không thể tin được vào mắt mình. Ông ấy tới, và dường như
ông ấy đã tắm sau nhiều tháng, hay có thể nhiều năm. Ông ấy đã tắm, ông ấy chải
đầu phẳng phiu, và bước chân của ông ấy có điệu vũ trong nó và ông ấy lầm rầm một
giai điệu. Không thể được. Và ông ấy mặc quần áo đẹp trên người và ông ấy xức
nước hoa. Không thể được.
Người
chủ gọi ông ấy, "Van Gogh, có chuyện gì vậy?" Van Gogh nói, "Có
chuyện xảy ra - một người đàn bà đã nói cô ấy yêu tôi. Mặc dầu người đàn bà đó
chỉ là gái điếm, nhưng dầu vậy, cô ấy đã nói thế chỉ vì tiền, nhưng dầu vậy, một
người đàn bà đã nói cô ấy yêu tôi."
Van
Gogh hỏi người đàn bà này, "Sao cô yêu tôi?" Bởi vì điều đó bao giờ
cũng là điều ám ảnh trong ông ấy. Không ai yêu ông ấy cả; ông ấy biết cái xấu của
mình. "Sao cô yêu tôi?" Với ông ấy không thể nào chấp nhận được rằng
ai đó có thể yêu ông ấy chỉ vì bản thân ông ấy - "Tại sao?" Và cô gái
mãi dâm đâm ra lúng túng vì chẳng có gì để nói cả, vì bất kì cái gì cô ấy nói đều
sẽ có vẻ buồn cười. Cô ấy không thể nói, "Vì đôi mắt anh," cô ấy
không thể nói, "Vì khuôn mặt anh," cô ấy không thể nói, "Vì thân
thể anh" - mọi thứ bằng cách nào đó đều sai. Cô ấy nói, "Vì cái tai của
anh. Chúng đẹp thế." Tại sao? Bạn đã bao giờ nghe nói chưa? Và ông ấy được
say mê tới mức ông ấy về nhà, cắt một tai ra, bọc nó vào trong một cái gói,
quay lại, và đem tặng chiếc tai đó cho người đàn bà này. Ông ấy nói,
"Không ai đã bao giờ thích bất kì cái gì trong tôi. Đây là món quà của người
đàn ông đáng thương, nhưng cô giữ lấy nó." Người đàn bà này kinh hoàng. Cô
ấy không thể tin được, đây là kiểu người điên gì thế này?
Nhưng
ông ấy cảm thấy rất thoải mái - ông ấy cảm thấy cực kì thoải mái. Ông ấy viết
trong một trong những bức thư của mình, "Đó là đỉnh cao của đời tôi. Ai đó
đã thích cái gì đó trong tôi, và tôi có thể chia sẻ con người tôi."
Xem,
quan sát đi. Bất kì khi nào ai đó yêu bạn, và đơn giản yêu bạn, yêu bạn vô điều
kiện, đơn giản nói, "Anh yêu em bởi vì em là em; anh yêu em bởi vì em hiện
hữu," điều gì xảy ra trong năng lượng của bạn? Mặt trời đã di chuyển tới mặt
trăng. Bây giờ mặt trời không nóng thế; mặt trăng làm mát nó. Và duyên dáng của
ánh trăng lan toả khắp bản thể bạn.
Nếu thế
giới tồn tại nhiều trong hoà điệu với tình yêu, mọi người sẽ có nhiều trực giác
hơn và ít trí tuệ hơn, và họ sẽ trở nên đẹp hơn. Họ sẽ không như đồ vật; họ sẽ
có nhiều tính cá thể hơn với từng người - sống động với vui vẻ, với đam mê,
mãnh liệt. Họ sẽ có ngọn lửa và lễ hội.
Trực
giác là khác toàn bộ. Nó vận hành không có quá trình nào - nó đơn giản nhảy vào
kết luận. Thực ra trực giác là lối mở tới thực tại - một linh ảnh cho nó. Logic
phải dò dẫm trong bóng tối; trực giác không bao giờ dò dẫm, chỉ là linh ảnh. Nó
đơn giản thấy điều đó.
Những
người có tính trực giác đều tự nhiên trở thành có tính tôn giáo. Những người có
trí tuệ không thể trở thành có tính tôn giáo một cách tự nhiên được. Nhiều nhất,
họ có thể được tham gia về mặt trí tuệ vào loại triết lí tôn giáo nào đó, nhưng
không trong tôn giáo như vậy. Họ có thể được tham gia vào trong thượng đế học,
nhưng không trong tôn giáo. Họ có thể nói về bằng chứng về Thượng đế, nhưng nói
về Thượng đế không phải là nói về Thượng đế. Nói về là bỏ lỡ mục tiêu - về và về,
họ đi trong vòng tròn. Họ bao giờ cũng liên tục khua khoắng khắp xung quanh bụi
cây; họ chưa bao giờ chạm và mục tiêu.
Người
trí thức không có xu hướng tự nhiên để trở thành tôn giáo. Đó là lí do bạn thấy
đền chùa, nhà thời, đầy đàn bà thế. Mặt trăng cảm thấy tự nhiên hài hoà với tôn
giáo. Phật có đệ tử đàn bà nhiều gấp ba lần đệ tử đàn ông. Cùng tỉ lệ này có với
Mahavira: ông ấy có mười nghìn sư và ba mươi nghìn ni. Bạn sẽ thấy cùng tỉ lệ
này quanh Jesus - và khi ông ấy bị đóng đinh, mọi tín đồ đàn ông chuồn sạch.
Khi
thân thể của Jesus được mang xuống khỏi cây chữ thập, chỉ ba người đàn bà ở đó.
Bởi vì những người đàn ông đó đã nhìn từ đám đông xem phép màu nào đó. Họ đã cố
gắng thuyết phục trung tâm mặt trời của họ rằng, "Vâng, đây là con trai
duy nhất của Thượng đế," nhưng chẳng cái gì đã xảy ra. Họ đang yêu cầu bằng
chứng. Họ đã cầu nguyện Thượng đế và Jesus, "Trình diễn phép màu đi để cho
chúng tôi có thể được thuyết phục." Một khi họ thấy rằng Jesus chết như
người thường, tuyệt đối bình thường - đã có hai người khác cũng đang chết trên
cây chữ thập ngay bên cạnh Jesus, hai kẻ trộm, và Jesus chết giống như họ, chả
khác chút nào - đàn ông trở nên nghi ngại. Thế thì người này là hư huyễn rồi -
anh ta không phải thực là con trai của Thượng đế. Cho nên anh ta không là thượng
đế; họ trốn luôn.
Nhưng ý
tưởng này chưa bao giờ nảy sinh cho đàn bà. Họ không tìm phép màu; họ chỉ nhìn
vào Jesus. Họ không tìm phép màu; họ chỉ nhìn vào Jesus - và họ thấy phép màu.
Họ thấy phép màu: rằng Jesus chết bình thường thế. Đó là phép màu. Ông ấy đã
không cố gắng chứng minh cái gì, bởi vì những người cố gắng chứng minh đều có
tính phòng thủ. Ông ấy không phòng thủ. Ông ấy đơn giản nói với Thượng đế,
"Vương quốc của ngài tới, ý ngài sẽ được thực hiện." Đó là phép màu của
ông ấy. Và ông ấy nói với Thượng đế, "Xin tha thứ cho những người đáng
thương này vì họ không biết họ đang làm gì." Đó là phép màu - ông ấy có thể
cầu nguyện cho những người đã giết ông ấy, cầu nguyện vì từ bi. Ông ấy nói với
Thượng đế, "Gạt phán xét của ngài sang bên đi, gạt thái độ phán xét của
ngài sang bên đi. Nghe tôi đi. Những người này là hồn nhiên; họ không biết họ
đang làm gì. Họ dốt nát. Xin đừng giận với họ, đừng bị cáu giận. Tha thứ cho họ."
Đó là phép màu.
Đàn bà
có thể thấy được điều đó bởi vì họ không tìm phép màu. Trí tuệ bao giờ cũng tìm
cái gì đó; trực giác đơn giản để mở. Không tìm cái gì đó đặc biệt, chỉ nhìn -
nó là linh ảnh. Đó là nghĩa của từ "trực giác."
Khi
Jesus xuất hiện sau ba ngày, đầu tiên ông ấy tiếp cận tới các đệ tử đàn ông.
Ông ấy bước lại với họ, ông ấy nói với họ, nhưng họ không thể nhận ra được ông ấy.
Họ đã chấp nhận ý tưởng rằng ông ấy chết - kết thúc. Thực ra họ phải cảm thấy
tiếc - "Chúng ta phí hoài bao nhiêu năm với người này." Bây giờ họ phải
tìm người buôn phép màu khác, nghệ sĩ tung hứng nào đó; họ phải tìm ai đó khác.
Và Jesus đã đi cùng họ, nói với họ, và họ đã không nhận ra được ông ấy. Thế rồi
ông ấy phải tiếp cận tới đàn bà. Và khi ông ấy tới gần và Mary Magdalen thấy
ông ấy, cô ấy chạy lại - cô ấy muốn ôm chầm ông ấy. Cô ấy lập tức nhận ra ông ấy.
Và cô ấy thậm chí đã không hỏi, "Chuyện đã xảy ra thế nào? - ba ngày trước,
thầy đã bị đóng đinh." Trực giác không bao giờ hỏi thế nào và tại sao. Nó
đơn giản chấp nhận. Nó là việc chấp nhận sâu sắc, chấp nhận toàn bộ.
Nếu bạn
sống trong bầu không khí yêu thương... Và bạn phải tạo ra bầu khí hậu này quanh
bạn - không ai sẽ tạo ra nó cho bạn. Yêu mọi người, để cho họ sẽ yêu bạn. Yêu mọi
người, để cho tình yêu được phản xạ lại, được vang vọng lại. Yêu mọi người, để
cho bạn được mưa rào bởi tình yêu. Trực giác của bạn sẽ bắt đầu vận hành. Bạn sẽ
bắt đầu thấy những điều mà bạn chưa bao giờ thấy trước đây. Và thế giới vẫn còn
như cũ, nhưng nghĩa mới nào đó xuất hiện trong nó. Hoa vẫn còn như cũ, nhưng một
số điều bí ẩn mới được khải lộ cho bạn. Chim vẫn hót theo cùng cách, nhưng bây
giờ bạn có thể hiểu được ngôn ngữ của chúng. Đột nhiên có trao đổi, đột nhiên
có giao cảm.
Trực
giác ở gần chân lí hơn là trí tuệ vì nó làm cho bạn thành một người - còn hơn một
người - hơn là trí tuệ làm.
Và thế
rồi có pratibha, cái ở bên ngoài cả hai - siêu trực giác. Không cái gì có thể
được nói về nó bởi vì mọi điều có thể được nói đều hoặc ở trong ngôn ngữ mặt trời
hoặc trong ngôn ngữ mặt trăng. Hoặc nó có thể được mô tả theo cách khoa học hoặc
nó có thể được hát theo cách thơ ca, nhưng không có cách nào để mô tả pratibha.
Nó là ở ngoài. Người ta phải cảm thấy nó, người ta phải sống nó để biết nó.
Mọi người
sẽ tới Phật Gautam và họ sẽ nói, "Nói cho chúng tôi cái gì đó về Thượng đế."
Và ông ấy sẽ nói, "Yên tĩnh đi, im lặng đi. Ở đây với ta - và điều đó sẽ xảy
ra cho ông."
Nó
không phải là câu hỏi có thể được hỏi và được trả lời, và nó không phải là vấn
đề có thể được giải. Nó là bí ẩn để được sống. Nó là cực lạc. Nó là kinh nghiệm
vô cùng. Cách thức của trí tuệ:
Một hôm
Mulla ở cối xay của làng, đổ đầy túi bằng chút ít hạt lúa mì của người khác.
"Sao anh làm điều đó, Nasruddin?" ai đó hỏi. "Vì tôi là kẻ
ngu," Mulla đáp. "Sao anh không rót đầy túi người khác bằng lúa mì của
riêng anh, nếu anh là kẻ ngu?" "Thế thì," Mulla trả lời,
"tôi sẽ là ngu hơn rồi."
Trí tuệ
là tinh ranh; trí tuệ là tính toán. Trí tuệ bao giờ cũng cố khai thác người
khác. Trực giác chính là cái đối lập; nó không có tính khai thác.
Bây giờ
để tôi kể cho bạn một điều. Mọi người nghĩ rằng một ngày nào đó này khác thế giới
sẽ đi tới điểm mà sẽ không có giai cấp, không có cấp bậc kinh tế - không nghèo,
không giầu. Và những người đã có nhiều ý nghĩ về giấc mơ này, điều không tưởng
này - Marx, Engels, Lenin, và Mao - họ toàn là những nhà trí thức, và trí tuệ
không bao giờ có thể đem tới trạng thái của câu chuyện này. Duy nhất trong thế
giới trực giác mới có thể có khả năng giai cấp biến mất. Nhưng họ chống lại trực
giác - người Mác xít nghĩ trí tuệ nói chung là tất cả, không có gì bên ngoài
nó. Nếu điều đó là như vậy thế thì nơi không tưởng sẽ không bao giờ được đáp ứng
- bởi vì trí tuệ có tính khai thác thế; nó tinh ranh. Trí tuệ là bạo hành, hung
hăng, huỷ diệt.
Năng lượng
mặt trời là rất bạo hành và nóng. Nó thiêu cháy, nó giết.
Nếu thực
sự bao giờ có một thế giới không giai cấp, một thế giới thực sự cộng sản - nơi
công xã tồn tại và không có giai cấp - thế thì thế giới đó hoàn toàn phản Mác
xít. Nó phải có tính trực giác. Và những người xây dựng thế giới đó không thể
là chính khách được - chỉ các nhà thơ, người tưởng tượng, người mơ.
Tôi muốn
nói đàn ông không thể là đấng sáng tạo của thế giới đó được, chỉ đàn bà thôi. Mặt
trăng có thể tạo ra thế giới của bình đẳng, không phải mặt trời.
Một Phật,
một Jesus, có thể có ích hướng tới cõi không tưởng đó và việc hoàn thành của
nó, nhưng Marx sao? Không, tuyệt đối không. Ông ấy quá tính toán, quá láu lỉnh,
quá trí tuệ. Nhưng thế giới đã từng bị cai trị bởi mặt trời mãi cho tới giờ. Điều
đó cũng là tự nhiên bởi vì mặt trời là năng nổ.
Bây giờ
khả năng mở ra là mặt trời mệt mỏi, cạn kiệt, thất vọng, và nhân loại có thể bắt
đầu tìm trung tâm khác để làm việc. Đó sẽ là việc vươn lên thực của đàn bà
trong thế giới: nếu mặt trăng lên. Nhưng, như tôi thấy, ở phương Tây có kích động
lớn trong đàn bà, phong trào lớn, tư duy cách mạng, ý nghĩ cấp tiếp - phong
trào giải phóng - nhưng họ tất cả đều rơi vào và trở thành người trí thức. Họ
đang trở nên giống đàn ông hơn.
Nếu đàn
bà phản ứng với đàn ông họ sẽ trở nên giống bản thân đàn ông. Điều đó là nguy
hiểm.
Đàn bà
nên vẫn còn là đàn bà, chỉ thế thì mới có khả năng về một thế giới khác và một
xã hội khác - xã hội theo hướng mặt trăng. Nhưng nếu bản thân đàn bà trở nên
hung hăng, như cô ấy đang trở nên, thế thì cô ấy đang học cái vô nghĩa của đàn
ông và cái hung hăng của đàn ông và cái bạo hành của đàn ông. Cô ấy có thể
thành công, nhưng mặt trời sẽ thành công trong cô ấy lần nữa.
Người
ta phải rất, rất tỉnh táo trong những lúc cực đoan. Khi thay đổi sắp xảy ra
trong tâm thức con người, người ta phải rất tỉnh táo. Chỉ một bước sai, và toàn
thể sự việc có thể đi sai. Bây giờ khả năng có đó rằng mặt trăng có thể vận
hành và mặt trăng có thể trở nên chi phối, nhưng đàn bà, nếu cô ấy trở nên hung
hăng, sẽ bỏ lỡ và lại đàn ông sẽ thắng qua cô ấy và mặt trời sẽ vẫn còn trong
quyền lực.
Từ trí
tuệ tới trực giác và từ trực giác tới cõi bên kia. Đây là chiều hướng đúng của
tiến hoá: từ đàn ông sang đàn bà và từ đàn bà sang cõi bên kia.
Bây giờ
một câu hỏi đã được hỏi, rằng điều này có là hiểu được không khi có liên quan tới
đàn ông - về đàn bà thì sao? Họ ở trung tâm mặt trăng. Họ phải làm gì?
Họ sẽ
phải hấp thu trung tâm mặt trời. Như đàn ông phải hấp thu trung tâm mặt trăng,
đàn bà phải hấp thu trung tâm mặt trời. Bằng không cái gì đó vẫn còn bị phủ nhận
trong họ; thế thì họ sẽ không là đàn bà toàn thể. Cho nên đàn ông phải đi từ
trung tâm mặt trời tới mặt trăng, từ trí tuệ tới trực giác. Đàn bà phải học trí
tuệ nữa, phải học logic của cuộc sống nữa. Cô ấy biết yêu cuộc sống, đàn ông biết
logic của cuộc sống; đàn ông phải học yêu cuộc sống và đàn bà phải học logic của
cuộc sống. Thế thì cân bằng nảy sinh.
Đàn bà
sẽ phải hấp thu trung tâm mặt trời - và cô ấy có thể hấp thu rất dễ dàng bởi vì
mặt trăng của cô ấy đang vận hành. Mặt trăng chỉ phải mở theo hướng của mặt trời.
Con đường sẽ chỉ hơi chút khác: với đàn ông năng lượng mặt trời phải được mang
tới mặt trăng; với đàn bà, họ chỉ phải mở mặt trăng của họ hướng tới mặt trời
và năng lượng sẽ bắt đầu tuôn chảy.
Nhưng cả
hai đều phải trở thành toàn bộ. Ý thức phải hấp thu vô ý thức và phân chia phải
mất đi.
Jesus
nói, "Đàn ông trở thành đàn bà và đàn bà trở thành đàn ông." Khi bạn
chấp nhận tính toàn bộ của bạn và bạn không phủ nhận phần nào của con người bạn,
mọi thứ trở thành cân bằng. Và khi đàn bà và đàn ông được cân bằng bên trong bạn,
họ phủ định lẫn nhau. Đột nhiên bạn tự do. Hai người này buộc phủ định lẫn
nhau, và đột nhiên bạn không còn trong lệ thuộc.
Bạn có
thể vẫn còn trong lệ thuộc chỉ nếu cái này mạnh hơn cái kia. Nếu mặt trời mạnh
hơn mặt trăng, thế thì bạn sẽ lệ thuộc vào đàn ông của bạn - tâm trí nam. Nếu mặt
trăng mạnh hơn mặt trời, thế thì bạn sẽ vẫn còn trong lệ thuộc của đàn bà - nữ
tính. Khi cả hai là bằng nhau, cân bằng, chúng phủ định lẫn nhau; đột nhiên,
năng lượng của bạn thành tự do. Bạn không trong bất kì hình dạng nào bây giờ, bạn
trở thành vô hình dạng. Cái vô hình dạng đó là pratibha. Thế thì bạn bắt đầu
vươn lên ngày càng cao hơn và cao hơn - và không có tận cùng cho sự tăng trưởng
này.
Đó là
nghĩa khi chúng ta nói Thượng đế là vô hạn. Bạn liên tục tăng trưởng và tăng
trưởng - bạn liên tục trở thành hoàn hảo hơn, hoàn hảo hơn, hoàn hảo hơn... Từng
khoảnh khắc đều hoàn hảo và từng khoảnh khắc tới tiếp còn hoàn hảo hơn điều đó.
Câu
hỏi 3
Osho
ơi, xin thầy nói thêm về câu "trong toán những người yogi và thánh nhân tồi."
Swami
Yoga Chinmaya, để tôi kể cho bạn một giai thoại:
Có một
thanh niên trong một thị trấn nhỏ bị cắt mũi bởi vì anh ta đã làm cái gì đó rất
sai. Mọi người thường làm trò cười với mũi bị cắt của anh ta và anh ta tự nhiên
bị mất mặt bởi chế nhạo này. Mọi người đối xử với anh ta bằng khinh miệt. Anh
ta đắn đo suy nghĩ về tình huống này và sớm tìm ra cách làm cho mọi người phải
tôn kính và kính trọng anh ta.
Anh ta
sang một làng khác, mặc bộ quần áo của thánh nhân, lấy mọi phụ kiện của thánh
nhân, và ngồi trong "thiền" dưới gốc cây. Đàn ông và đàn bà tụ tập
quanh anh ta. Cuối cùng anh ta mở mắt và mọi người hỏi anh ta là ai, và anh ta
có thể làm được gì cho họ.
"Tôi
có thể làm được nhiều điều cho các vị," anh ta đáp. "Tôi có thể chỉ
cho các vị Thượng đế nếu các vị đồng ý cắt mũi mình - tôi đã làm cùng điều này
và tôi có thể thấy Thượng đế rất rõ ràng, ở mọi nơi. Duy nhất có Thượng đế."
Ba người trong đám đông đồng ý để mũi bị cắt...
Bạn bao
giờ cũng có thể tìm được người ngu hơn bản thân bạn - họ trở thành tín đồ của bạn.
... Anh
ta đưa họ tới một cái cây ở chỗ xa, cắt mũi họ, đắp thuốc nào đó để cầm máu, và
thì thào vào tai họ, "Trông đấy, bây giờ chẳng có lí gì mà nói với họ rằng
các anh đã không thấy Thượng đế. Họ sẽ cười các anh và họ sẽ chế nhạo các anh
và các anh sẽ trở thành trò cười cho cả làng. Cho nên nghe đây, các anh bây giờ
phải đi và nói với người khác rằng ngay khi mũi bị cắt, các anh bắt đầu thấy
Thượng đế."
Họ tràn
trề xấu hổ với cái ngu xuẩn của họ tới mức họ chấp nhận gợi ý này và đi tới đám
đông và nói một cách nhiệt tình nhất, "Tất nhiên, chúng tôi có thể thấy
Thượng đế - Thượng đế ở mọi nơi."
Và do vậy
mọi người trong thị trấn đều làm cho mũi mình bị cắt đi và đạt tới "nhận
ra Thượng đế."
Bạn có thể
tìm thấy nhiều thánh nhân ở Ấn Độ: theo một cách nào đó này khác mũi họ đã bị cắt.
Khi tôi nói "trong toán những thánh nhân và người yogi tồi" tôi ngụ ý
những người này. Khi tôi nói mũi họ đã bị cắt, tôi ngụ ý họ đã phủ nhận phần
nào đó của con người họ. Họ đã không chấp nhận toàn thể con người họ - mũi của
họ đã bị cắt. Ai đó đã phủ nhận dục, ai đó đã phủ nhận giận dữ, ai đó đã phủ nhận
tham của mình - ai đó phủ nhận cái gì đó khác. Nhưng phần bị phủ nhận báo thù,
và những người này muốn cắt mũi của bạn nữa.
Khi tôi
nói "trong toán các thánh nhân và người yogi tồi" tôi ngụ ý người đã
không hiểu cái gì nhưng đã thử nhiều thứ và đã thực sự làm què quặt bản thân họ
theo nhiều cách. Nếu bạn còn ở với họ, bạn sẽ trở nên bị què quặt.
Chinmaya
đã trở nên bị què. Khi tôi nhìn anh ấy, tôi có thể cảm thấy chỗ anh ấy đã trở
nên bị què. Và một khi anh ấy hiểu điều đó, anh ấy có thể vứt bỏ nó ngay lập tức,
không có vấn đề gì. Mũi có thể mọc trở lại. Nó không phải là vấn đề - nó không
phải là cái gì đó mà bạn có thể cắt đi thực sự. Nó có thể mọc lại, một khi anh ấy
hiểu.
Chẳng hạn,
anh ấy đã mất khả năng hài hước. Anh ấy không thể cười được. Cho dù anh ấy cười
- anh ấy cố gắng vất vả - bạn có thể thấy mặt anh ấy là giả. Anh ấy rất chân
thành, nhưng không cần phải nghiêm chỉnh. Chân thành là một điều - nó là trung
thực. Nghiêm chỉnh là bệnh tật. Đừng bao giờ nhận lầm nghiêm chỉnh là chân
thành. Bạn có thể trở thành mặt dài; điều đó sẽ không ích gì. Thực ra, nếu bạn
trở thành hoàn toàn không hài hước, cuộc sống của bạn sẽ trở thành khô héo. Nó
sẽ mất rôm rả. Hài hước giống như rôm rả: nó cho bạn sự linh động, luồng chảy.
Nhưng ở
Ấn Độ các thánh nhân đều nghiêm chỉnh. Họ phải nghiêm chỉnh, họ không thể cười
được, bởi vì nếu họ cười mọi người sẽ nghĩ họ cũng bình thường - cũng giống như
người khác họ đang cười. Làm sao gọi một người cười là thánh nhân được? Người
đó phải vẫn còn là cái gì đó phi thường chứ. Đó là trò bản ngã.
Tôi bảo
bạn chỉ là bình thường thôi. Bởi vì cố là phi thường là điều rất bình thường -
mọi người đều muốn điều đó. Và chỉ là bình thường, chấp nhận nó, là rất phi thường
vì không ai muốn điều đó. Tôi muốn bạn chỉ là bình thường, bình thường tới mức
không ai nhận ra bạn là ai đó đặc biệt, bình thường tới mức bạn có thể mất hút
trong đám đông. Bạn sẽ có tự do toàn bộ của hiện hữu; bằng không bạn phải liên
tục kìm bản thân bạn lại. Thế thì bạn liên tục trong trưng bày - và điều đó trở
thành căng thẳng, điều đó tạo ra nghiêm chỉnh, điều đó trở thành gánh nặng.
Không
có nhu cầu để liên tục ở trong tủ bày hàng. Bạn có thể thảnh thơi, bạn có thể
cười.
Tôi cho
phép bạn có mọi thứ mang tính người. Mọi thứ có tính người đều là của bạn. Cười
như mọi người cười. Khóc, kêu, như mọi người. Là bình thường.
Nếu bạn
vẫn còn bình thường bản ngã sẽ không nảy sinh. Bản ngã nảy sinh với ý tưởng về
phi thường - cho nên bất kì cái gì mọi người đang làm, bạn không được ngụ ý làm
điều đó. Nếu họ bước đi trên chân, bạn được ngụ ý đứng trên đầu. Thế thì họ sẽ
tới và tôn thờ bạn, họ sẽ nói "Anh phi thường thế." Nhưng bạn đơn giản
là ngu xuẩn. Đừng bận tâm với lời ca ngợi của họ, bởi vì một khi bạn trở nên bị
nghiện với ca ngợi của họ, bạn sẽ bị bắt - thế thì bạn sẽ vẫn còn đứng trên đầu
bạn cả đời bạn. Bạn sẽ mất đi mọi cái đẹp của chuyển động, và tất nhiên bạn
không thể nhảy múa trên đầu bạn được. Bạn đã bao giờ thấy người yogi nào chưa?
Nhiều nhất bạn có thể đứng chết đấy, làm động tác shirshasan, đứng lộn ngược đầu.
Khi tôi
nói "toán tồi" tôi ngụ ý bạn đã học được trò bản ngã từ những người ở
sâu trong bản ngã của họ. Tránh và thoát khỏi bất kì ai đang trong trò bản ngã
đi bởi vì khả năng là người đó sẽ cho bạn tiêm nhiễm nào đó này khác.
Và mọi
người học làm mọi thứ bằng bắt chước. Tôi đã nghe về một người:
Một
quan chức điều hành rất hay phải đi du hành trở về từ chuyến đi sang Italy và mời
một người bạn ở New York tới gặp anh ta để ăn trưa.
"Anh
có làm cái gì kích động ở đó không, khi anh còn ở Italy?" người bạn hỏi.
"Ồ,
anh biết câu ngạn ngữ cổ," quan chức điều hành, người Mĩ, nhún vai.
"Khi ở Rome, làm như người La Mã làm."
"Được,
đích xác anh đã làm gì?" người bạn vẫn kiên trì.
"Còn
gì khác?" doanh nhân đáp. "Tôi dụ dỗ một cô giáo Mĩ."
Bây giờ
đi sang Italy từ Mĩ để dụ dỗ cô giáo Mĩ - nhưng đó là điều người Italy đang
làm, và "làm ở Rome như người La Mã làm."
Khi tôi
nói "toán tồi" tôi ngụ ý tâm trí có tính bắt chước. Tâm trí bắt chước
một cách vô ý thức. Bạn sẽ bắt đầu học thủ đoạn, và một khi bạn đã học được
chúng thì sẽ khó vứt bỏ chúng - và còn khó hơn thế nếu những thủ đoạn này có đầu
tư lớn.
Nếu mọi
người tới và ca ngợi bạn, nếu mọi người bắt đầu kính trọng việc không cười, mặt
không hài hước của bạn và họ nghĩ rằng bạn rất, rất có kiểm soát, có kỉ luật,
và họ tới và chạm chân bạn, sẽ rất khó cho bạn bỏ thói quen nghiêm chỉnh - bởi
vì bạn sẽ tận hưởng nó. Bây giờ bạn đã đầu tư vào bệnh của bạn.
Bỏ nó
đi. Cuộc sống của bạn phải được sống từ bên trong, không từ bên ngoài. Đừng bị
bận tâm về điều mọi người nói - lời ca ngợi rỗng tuếch. Cứ nhìn vào điều bạn
đang là! Nếu bạn đang tận hưởng, vui mừng trong bản thể bạn, nếu bạn có linh hồn
nhảy múa bên trong - đủ rồi! Thế thì nếu mọi người kết án bạn, chấp nhận điều
đó. Nhưng đừng bao giờ phá hoại vui mừng bên trong của bạn, bởi vì chung cuộc
điều đó sẽ quyết định bạn là ai. Điều mọi người nói là không liên quan. Bạn là
ai mới liên quan. Bao giờ cũng đi vào và nhìn vào điều bạn đang làm cho bản
thân bạn.
Nếu bạn
hạnh phúc thế thì không có vấn đề gì. Nếu bạn cảm thấy rằng bạn hạnh phúc với
nghiêm chỉnh của bạn, thế nữa cũng không có vấn đề gì; thế thì bạn có thể hạnh
phúc theo cách đó, thế thì đó là chọn lựa của bạn. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy
một người hạnh phúc và nghiêm chỉnh. Người đó sẽ vui vẻ, người đó sẽ mở hội,
người đó sẽ tận hưởng và chia sẻ, và người đó sẽ cười.
Tiếng
cười có tính tâm linh thế, không cái gì như nó. Bạn có thấy không? Khi bạn cười
sâu, mọi căng thẳng biến mất. Bạn có quan sát không? Khi bạn cười sâu, đột
nhiên, dường như bạn đã đi tới bầu trời mở, các bức tường biến mất quanh bạn. Nếu
bạn có thể cười bạn bao giờ cũng có thể thảnh thơi.
Trong
các Thiền viện các sư được dạy điều đầu tiên cần làm vào buổi sáng là cười, bắt
đầu ngày bằng tiếng cười. Buồn cười, bởi vì chẳng có lí do gì cả - cứ ra khỏi
giường điều đầu tiên cần được làm là cười. Lúc ban đầu điều đó có vẻ rất khó bởi
vì chẳng có gì để cười cả.
Nhưng
nó là việc thiền, và dần dần người ta được hoà điệu với nó và người ta đi tới
biết rằng không có lí do gì để cười cả. Tiếng cười là kinh nghiệm lớn thế trong
bản thân nó, sao đợi bất kì lí do nào? Và nó làm thảnh thơi cả ngày.
Để tôi
nói cho bạn dưới dạng mặt trời và mặt trăng. Người mặt trời là nghiêm chỉnh;
người mặt trăng là không nghiêm chỉnh. Người mặt trời không thể cười, điều đó
là khó. Người mặt trăng có thể cười dễ dàng, tự nhiên, tự phát. Với người mặt
trăng, tiếng cười nảy sinh ở mọi tình huống; người đó vẫn còn cười. Người đó
không đợi bất kì cái cớ nào. Nhưng người mặt trời rất đóng. Điều đó rất khó -
ngay cả khi bạn kể chuyện cười cho người đó. Người đó sẽ nhìn và lắng nghe chuyện
cười cứ dường như bạn đang cho người đó bài toán toán học.
Đó là
lí do tại sao người Đức không thể hiểu được chuyện cười. Có một chuyện cười,
Priya kể cho Haridas - và Haridas vẫn còn chưa hiểu được nó!
Một người
đi vào trong nhà hàng và đặt một cốc cà phê.
Và người
phục vụ nói, "Anh thích cà phê thế nào?" Người này nói, "Tôi
thích cà phê như tôi thích đàn bà - nóng." Người phục vụ nói, "Đen
hay trắng?"
Nó là
khó nếu bạn bắt đầu nghĩ về nó; bằng không nó là đơn giản. Cái gì có thể đơn giản
hơn? Nhưng một khi bạn bắt đầu nghĩ về nó, nếu bạn nghiêm chỉnh, dường như bạn
đang đọc Vedas, thế thì bạn lỡ.
Tránh mọi
toán nghiêm chỉnh đi; tránh những người đang cố trở thành ai đó. Ngày một hoà
điệu hơn với những người đang đơn giản sống cuộc sống của họ, không cố trở
thành bất kì ai, người đơn giản hiện hữu như họ vậy. Đi tới họ đi, họ là những
người tâm linh thực trên thế giới. Những người lãnh đạo tôn giáo không phải là
người tâm linh thực trên thế giới - họ là các chính khách. Họ phải ở trong
chính trị. Họ đã làm biến chất tôn giáo rất tệ. Họ đã làm tôn giáo thành nghiêm
chỉnh tới mức nhà thờ có vẻ giống nhiều với bệnh viện hay nghĩa địa. Hân hoan,
tận hưởng, hoàn toàn bị mất rồi. Bạn không thể nhảy múa trong nhà thờ được, bạn
không thể cười trong nhà thờ được. Tiếng cười đã ra khỏi nhà thờ - nhưng nhớ lấy,
ngày tiếng cười ra khỏi nhà thờ, Thượng đế cũng ra khỏi nó. Để tôi kể cho bạn một
câu chuyện rất nổi tiếng:
Sam
Burns, một người da đen miền nam, bị từ chối không cho vào trong nhà thờ
"da trắng." Người trông nhà thờ bảo anh ta đi vào nhà thờ riêng của
anh ta và cầu nguyện và anh ta sẽ cảm thấy thoải mái hơn.
Chủ nhật
sau anh ta quay lại lần nữa. "Đừng bực mình nhé," anh ta nói với người
trông nhà thờ. "Tôi không áp đặt cách của tôi. Tôi chỉ tới để nói với ông
là tôi đã nhận lời khuyên của ông và nó đã xảy ra tốt lành. Tôi đã cầu nguyện
Thượng đế và ngài bảo tôi: "Đừng cảm thấy khó khăn về nó, Sam. Đích thân
ta đã từng thử vào nhà thờ đó trong nhiều năm và ta vẫn chưa vào được đấy!'"
Một khi
nhà thờ có tính Ki tô giáo, đền chùa có tính Hindu, nhà thờ hồi giáo có tính Mô
ha mét giáo, Thượng đế không được tìm thấy ở đó - mọi sự đã trở thành nghiêm chỉnh,
chính trị đã đi vào, tiếng cười đã đi ra.
Để tiếng
cười là ngôi đền của bạn, và bạn sẽ cảm thấy ở trong tiếp xúc sâu sắc với điều
thiêng liêng.
Câu
hỏi 4
Bản
ngã này dường như được nuôi dưỡng trên mọi kiểu tình huống có thể, và tình huống
cho nó sức mạnh nhất và nuôi dưỡng nhất là tình huống được cho là tâm linh. Tôi
muốn nhận tính chất sannyas nhưng tôi có thể đã cảm thấy toàn thể sự việc bản
ngã xảy ra theo cách mạnh mẽ. Nuôi dưỡng hay bỏ đói nó, rút lui hay đương đầu với
nó, cả hai đường đều dẫn tới nuôi dưỡng. Phải làm sao?
Câu hỏi
này được hỏi bởi Michael Khôn.
Khôn
ngoan vào - nghe tôi đi. Trao bản ngã cho tôi, đó là điều tính chất sannyas là
gì. Nếu bạn nhận tính chất sannyas, thế thì bản ngã có thể nuôi dưỡng bản thân
nó trên điều đó. Tôi cho bạn tính chất sannyas, bạn đơn giản chấp nhận nó. Bạn
chỉ phải có chừng nấy dũng cảm thôi, và thế thì bản ngã không thể tồn tại được:
bạn đã không làm gì cả.
Bất kì
khi nào bạn tới tôi, đầu tiên tôi sẽ thử cho bạn tính chất sannyas. Nhưng có những
người rất ngu; họ nói, "Chúng tôi sẽ nghĩ." Họ nghĩ họ láu lỉnh. Họ bắt
đầu nghĩ về nó - "ngày nào đó họ sẽ tới" - và họ tới, và họ hỏi về
tính chất sannyas và tôi cho họ. Nhưng ngay chỗ đầu tiên điều tôi định cho họ,
điều đó đã là khác toàn bộ. Thế thì nó đã là món quà từ tôi, không phải là việc
làm về phần bạn. Nếu bạn làm cái gì đó, thế thì bản ngã có thể được nuôi dưỡng
trên điều đó. Nó chỉ là món quà từ tôi, thế thì không có vấn đề về bản ngã. Nhưng
bạn bỏ lỡ món quà này và thế rồi bạn tới và cầu xin, thế thì toàn thể cái đẹp bị
mất. Bạn nhận tính chất sannyas bởi vì quyết định của bạn, thế thì bản ngã có
thể bước vào. Nếu bạn bỏ điều đó cho tôi, thế thì không có vấn đề gì, thế thì
đó là vấn đề của tôi. Bạn không cần lo nghĩ về điều đó.
Trao bản
ngã của bạn cho tôi và quên mọi chuyện về nó đi và bắt đầu sống, và tôi sẽ chăm
nom cho bản ngã của bạn.
Cho nên
Michael Khôn, tinh khôn lên.
Câu
hỏi 5
Chúng
tôi phải làm sao bỏ bản ngã khi thầy cứ cản trở nó bằng mọi chất liệu thú vị
trong các bài nói?
Nếu bạn
không bỏ nó, tôi sẽ làm cho nó ngày một nặng nề hơn để cho nó sẽ mất đi theo
cách riêng của nó - để cho bạn không thể ôm giữ được nó. Đó là điều các bài nói
của tôi tất cả là gì. Tôi cứ đặt nhiều trọng lượng hơn, nhiều trọng lượng
hơn... Tôi đang chờ đợi cọng rơm cuối cùng để cho con lạc đà sụp xuống. Đó là
cuộc đua giữa tôi và bạn. Hi vọng rằng bạn sẽ không thắng.
Câu
hỏi 6
Osho
kính yêu của tôi ơi, khi tôi cảm thấy được chứng ngộ:
a.
Tôi có nói cho thầy không?
b.
Thầy có nói cho tôi không?
c.
Có phải bản ngã tôi đang hỏi câu hỏi này không?
Không
cho cả ba. Khi bạn trở nên chứng ngộ, chứng ngộ nói mọi thứ, chỉ ra mọi thứ.
Không cần tôi nói cho bạn, không cần bạn nói cho tôi. Chứng ngộ bản thân nó là
bằng chứng, nó không cần xác nhận. Nó là bằng chứng tự bản thân nó, dường như
trong đêm đột nhiên một tia sáng chiếu vào. Không cần nói gì về nó. Bạn thực sự
sẽ không có khả năng nói gì cả - mọi suy nghĩ của bạn sẽ dừng lại. Nó là im lặng
vô cùng thế. Và nó có sự chắc chắn tuyệt đối tới mức không cần hỏi bất kì ai.
Cho nên sẽ không có nhu cầu nào từ phía bạn hay từ phía tôi để nói.
Và,
"Có phải bản ngã tôi đang hỏi câu hỏi này không?" Không. Bản ngã chưa
bao giờ hỏi về chứng ngộ. nó không thể hỏi về điều đó được, vì chứng ngộ sẽ là
cái chết của nó.
Khi bạn
bắt đầu thiền, yêu, cười, khi bạn bắt đầu đi vào chiều hướng bên kia đó, tự
nhiên các ý tưởng này nảy sinh, "Nếu nó xảy ra, ai sẽ nói cho mình?"
Bởi vì mãi cho tới giờ, bất kì điều gì xảy ra, ai đó được cần để nói nó cho bạn.
Và câu hỏi này là từ một sannyasin, Ma Prem Jeevan. Điều này phần nhiều là vậy
cho người hướng mặt trăng.
Khi đàn
bà rơi vào tình yêu, cô ấy đợi cho đàn ông nói cho cô ấy rằng anh ấy yêu cô ấy.
Cô ấy thậm chí sẽ không nói ra điều đó, rằng "Em yêu anh." Trung tâm
mặt trăng là không chắc chắn thế như trung tâm trí tuệ bao giờ cũng chắc chắn.
Trung tâm mặt trăng là mơ hồ, mờ mịt. Người ta cảm, và vậy mà người ta không thể
nói được nó là gì. Đàn bà vẫn còn không chắc chắn về tình yêu của cô ấy chừng
nào đàn ông còn chưa tới và nói với cô ấy và làm cho cô ấy chắc chắn rằng,
"Vâng, nó đã xảy ra." Đó là lí do tại sao đàn bà không được biết tới
là người cầu hôn, và bất kì khi nào đàn bà cầu hôn với đàn ông, đàn ông sẽ trốn
ngay lập tức - bởi vì người đàn bà này không phải là đàn bà; cô ấy đã là đàn
ông rồi. Cầu hôn từ đàn bà có vẻ ngớ ngẩn. Mặt trăng chưa bao giờ cầu hôn, nó
chờ đợi.
Cho nên
tôi biết tại sao câu hỏi này đã nảy sinh. Nếu bạn không thể chắc chắn được ngay
cả về tình yêu của bạn, khi Thượng đế xảy ra cho bạn, ai sẽ nói cho bạn? Bạn sẽ
cần ai đó làm cho bạn được đảm bảo.
Sẽ
không có nhu cầu bởi vì Thượng đế chưa bao giờ xảy ra ở trung tâm mặt trời, những
người chắc chắn một cách ngu xuẩn; nó chưa bao giờ xảy ra ở trung tâm mặt
trăng, những người không chắc chắn một cách có chủ định; nó xảy ra bên ngoài cả
hai. Nó xảy ra trong pratibha. Nó xảy ra trong trạng thái siêu lí nơi nó tuyệt
đối huyền bí và vậy mà tuyệt đối chắc chắn.
Toàn thế
giới được biến đổi với chứng ngộ của bạn. Không chỉ bạn, toàn thế thế giới quá
khứ của bạn biến mất. Một kinh nghiệm mới toàn bộ, một sự tồn tại mới toàn bộ.
Câu
hỏi 7
Osho
ơi, đầu tiên tôi đã không tin rằng điều đó là mọi khả năng, nhưng bằng cách nào
đó tôi theo thầy. Từ đó trở đi tôi đã không nghĩ rằng nó đã bao giờ sớm thế,
nhưng bằng cách nào đó tôi vẫn tiếp tục với thầy. Và thế rồi, qua thầy điều
không thể được đã trở thành có thể, khoảng cách trở thành cái ngay trước mắt. Mặc
dầu tôi biết rằng tôi mới chỉ lấy vài bước đầu tiên, ngày càng nhiều khoảnh khắc
đang tụ hội lại khi nó cho cảm giác chỗ cuối của cuộc hành trình. Điều đó là
đau đớn và vậy mà dịu ngọt: đau đớn không thấy thầy ở đó thêm nữa, nhưng dịu ngọt
thấy thầy ở mọi nơi. Sợ rằng tôi biến mất mà chả nói được lời cám ơn gì mấy với
thầy, tôi có thể nói điều đó bây giờ không... Khi nào thầy vẫn có đó cho tôi?
Đây là
từ Swami Ajit Saraswati. Điều này sẽ là vậy cho từng người trong các bạn. Bạn
đã tới với tôi, "bằng cách nào đó." Cái "bằng cách nào đó"
đó là quan trọng. Bạn không thể có chủ ý ở cùng tôi, vì bạn không biết bạn đang
được đưa đi đâu. Bạn không thể hiện hữu một cách có cân nhắc với tôi, một cách
logic, một cách hợp lí với tôi, bởi vì tôi đang đưa bạn vào cái không thể biết.
Tôi đang đưa bạn tới đâu đó mà bạn chưa từng ở, tới một không gian chưa bao giờ
xảy ra cho bạn. "Bằng cách nào đó" là từ đúng - bằng cách nào đó bạn
tới với tôi. Trong tình yêu, trong một loại điên khùng, say sưa với tôi, bạn tới
với tôi. Thế rồi dần dần mọi sự bắt đầu xảy ra. Tất nhiên bạn chưa bao giờ tin
rằng chúng sẽ xảy ra sớm thế.
Bóng tối
mà bạn đang ở trong đó là lớn tới mức bạn không thể tin được rằng ánh sáng có
thể xảy ra cho bạn bao giờ, và khi nó bắt đầu xảy ra dường như là điều không thể
được đang xảy ra. Bạn không thể tin cậy được vào mắt riêng của mình; bạn cảm thấy
dường như bạn đang đi trong mơ. Nhưng dần dần mơ trở thành thực và thực trở
thành mơ.
Đích
xác điều này sẽ xảy ra cho tất cả các bạn, điều đã xảy ra cho Ajit.
Để tôi
nhắc lại điều đó: "Đầu tiên tôi đã không tin rằng điều đó là mọi khả năng,
nhưng bằng cách nào đó tôi theo thầy." Những người có thể theo tôi, bằng
cách nào đó, là những người dũng cảm. Tôi không thể thuyết phục được bạn tới
tôi, bởi vì không có cách nào thuyết phục bạn về cái gì đó bạn chưa bao giờ biết
tới. Không có cách nào để thuyết phục bạn về cái gì đó mà bạn chưa bao giờ nghe
thấy. Bạn phải tin cậy vào tôi; bạn phải tới với tôi bằng cách nào đó.
Tôi
không thể tranh biện được bởi vì kinh nghiệm mà tôi sẽ trao đổi với bạn, kinh
nghiệm mà tôi sẽ chuyển trao cho bạn, không thể được tranh biện. Nó ở bên ngoài
biện luận. Nếu bạn không được thuyết phục, tôi không thể thuyết phục bạn. Nếu bạn
được thuyết phục, thế thì tôi có thể tiếp quản bạn, thế thì tôi có thể sở hữu bạn.
Cho nên
chỉ những người đủ điên mới sẵn sàng cho tôi. Những người rất láu lỉnh, tôi
không dành cho họ. Họ sẽ phải lang thang lâu hơn chút ít, loạng choạng trong
bóng tối và dò dẫm trong bóng tối.
Tôi có
thể cho bạn món quà của cái không biết, nó đã sẵn sàng, nhưng bạn phải sẵn sàng
nhận nó. Và tất nhiên bạn chỉ có thể sẵn sàng "bằng cách nào đó." Nó
là phép màu, ở cùng tôi là phép màu. Nó không thể xảy ra một cách logic được,
nhưng nó xảy ra. Đó là lí do tại sao mọi người sẽ nói với bạn rằng bạn bị thôi
miên. Theo một cách nào đó họ cũng đúng. Bạn không bị thôi miên, nhưng bạn
trong một loại say sưa nào đó.
"Từ
đó trở đi tôi đã không nghĩ rằng nó đã bao giờ sớm thế, nhưng bằng cách nào đó
tôi vẫn tiếp tục với thầy. Và thế rồi, qua thầy điều không thể được đã trở
thành có thể, khoảng cách trở thành cái ngay trước mắt.
"Mặc
dầu tôi biết rằng tôi mới chỉ lấy vài bước đầu tiên, ngày càng nhiều khoảnh khắc
đang tụ hội lại khi nó cho cảm giác chỗ cuối của cuộc hành trình. Điều đó là
đau đớn và vậy mà dịu ngọt: đau đớn không thấy thầy ở đó thêm nữa..."
Khoảnh
khắc bạn có thể thấy bản thân bạn, bạn sẽ không thấy tôi thêm nữa bởi vì thế
thì hai cái trống rỗng sẽ đối diện nhau, hai tấm gương đối diện nhau. Chúng sẽ
soi gương vô hạn, nhưng chẳng cái gì sẽ được phản chiếu.
"Điều
đó là đau đớn và vậy mà dịu ngọt: đau đớn không thấy thầy có đó thêm nữa, nhưng
dịu ngọt thấy thầy ở mọi nơi." Vâng, khoảnh khắc bạn không thể thấy được
tôi ở đây trong chiếc ghế này, bạn sẽ có khả năng thấy tôi ở mọi nơi.
"Sợ
rằng tôi biến mất mà chả nói được lời cám ơn gì mấy với thầy, tôi có thể nói điều
đó bây giờ không... Khi nào thầy vẫn có đó cho tôi? "
Không cần
đâu. Toàn thể bản thể của Ajit đã trở thành lời cám ơn bạn hướng tới tôi rồi.
Không cần nói điều đó... Tôi đã nghe được trước khi bạn nói điều đó.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment